Loading ...


Điện ảnh Việt Nam
Vĩnh biệt ông! Người con ưu tú của Điện ảnh Việt Nam
Thứ 7, 04/01/2020 - 22:10
Những hình ảnh mở đầu trong đoạn intro được lặp lại qua 8 tập phim Ván bài lật ngửa (đến bây giờ vẫn là kỷ lục vô tiền khoáng hậu của điện ảnh VN) đóng đinh vào tâm trí của khán giả hình ảnh của một Nguyễn Chánh Tín/Nguyễn Thành Luân khó quên, với những ai đã xem và mê say loạt phim này trong thập niên 80. Tôi là một trong số đó, dù lúc đó chỉ là một cậu bé con mê điện ảnh.

Nguyễn Thành Luân lái chiếc xe Peugeot đến một cánh rừng cao su, bước xuống xe, vóc dáng điển trai cao ráo lãng tử, gương mặt thanh thoát nhưng đậm chất đàn ông với hàng ria mép, đôi mắt cương nghị, khoác chiếc áo măng tô và chiếc mũ phớt rồi bước chậm rãi vào cánh rừng với những nét suy tư khó đoán. Những hình ảnh của đoạn intro đó trở thành một biểu tượng của điện ảnh Việt, xứng đáng được khắc ghi vào lịch sử của bộ môn nghệ thuật này.

Có thể nói Nguyễn Chánh Tín sinh ra để đóng vai Nguyễn Thành Luân hay ngược lại, đây là nhân vật được “đo ni đóng giày” cho Nguyễn Chánh Tín. Nhà văn, biên kịch Trần Bạch Đằng, tác giả của bộ tiểu thuyết Giữa biển giáo rừng gươm (ông lấy bút danh Nguyễn Trương Thiên Lý) đã từng nhận xét rằng: “Diễn xuất của Chánh Tín chân thật, tự nhiên và có một nét gì đó khác người.”

 

 

Diễn viên Chánh Tín (bên phải) và diễn viên Thương Tín trong phim " Ván bài lật ngửa"

 

Quả là vậy, Nguyễn Chánh Tín không chỉ có một gương mặt điển trai, một khí chất quý ông lịch lãm hiếm có khó tìm trên màn ảnh Việt, mà ông còn chinh phục khán giả bằng lối diễn xuất rất điềm tĩnh và tiết chế, cách nhã thoại khoan thai, từ tốn, ngay cả trong những tình thế cân não, ngàn cân treo sợi tóc hay kẻ thù bao vây tứ phía. Trong cuộc đối đầu cân não với Ngô Đình Nhu ở tập phim cuối cùng (Vòng hoa trước mộ) khi thân thế của đại tá Luân đã bị lộ, hai người đàn ông ở hai chiến tuyến vẫn cho thấy phong thái và khí chất tuyệt vời của họ.

Ông Nhu nói, “anh đã thắng tôi trong ván bài mà mọi con bài đều lật ngửa. Anh nắm nhiều chủ bài hơn tôi. Ngay phút này đây, tôi vẫn có thể xoá anh, nhưng tôi không làm việc đó. Tôi không muốn anh chịu chung số phận với chúng tôi. Anh nên ra đi trước khi quá muộn”. Nguyễn Thành Luân từ tốn đáp lại, “cám ơn anh. Điều lớn nhất đối với tôi là tổ quốc, là lý tưởng mà tôi theo đuổi. Tôi hy vọng, tổng thống và anh gặp may mắn.” Sau đó, ông Nhu cho bảo vệ đưa Nguyễn Thành Luân ra khỏi đường hầm an toàn, còn ông ta ở lại để chờ một cái án tử sắp đến.

Trường đoạn này chỉ xuất hiện trong khoảng 5 phút của tập 8, với bối cảnh cuộc đảo chính Diệm-Nhu nổ ra, và nó cho thấy cách xây dựng tâm lý đặc sắc của đạo diễn Lê Hoàng Hoa (ông lấy bút danh Khôi Nguyên, tên hai người con trai vượt biên và mất tích trên biển, nhưng đó lại là một câu chuyện dài đau lòng khác, xin hẹn dịp khác). Lê Hoàng Hoa là một đạo diễn lớn và làm phim ăn khách nhất của điện ảnh miền Nam trước 1975.

 

 

Cố diễn viên Chánh Tín

 

Cơn sốt và sức ảnh hưởng của bộ phim điệp báo dài 8 tập kéo dài trong suốt 6 năm (từ 1982-1987) với ước tính khoảng 10 triệu lượt người xem/tập (thời phim chiếu bãi và len đến tận hang cùng ngõ hẻm) đã khiến hình tượng của Nguyễn Chánh Tín, trong vai điệp viên tình báo Nguyễn Thành Luân trở nên gần gũi và thân thuộc với khán giả trong thập niên 80, 90. Nhà văn Trần Bạch Đằng sau đó tái bản bộ tiểu thuyết tình báo này và chính thức đổi tên là Ván bài lật ngửa. Ở VN, nếu có một bộ phim nào vượt trội so với tác phẩm văn chương mà nó chuyển thể, với tôi, chính là Ván bài lật ngửa của Lê Hoàng Hoa.

Khi tiến hành khảo cứu dự án Điện ảnh SG trước 75, lúc sang Mỹ để gặp nhiều nghệ sĩ tiêu biểu còn sót lại, tôi tình cờ biết thêm được rằng Nguyễn Chánh Tín đã từng đóng phim trước 1975, trong đó có hai bộ phim nổi tiếng là Đời chưa trang điểm và Vĩnh biệt tình hè. Tôi đã từng dự định về VN phỏng vấn ông, nhưng cứ lần lữa mãi vì nghĩ dù sao lúc đó ông chỉ là một gương mặt mới so với nhiều tên tuổi lớn khác, giờ thì không kịp nữa rồi.

Trong Vòng hoa trước mộ, ở đoạn cuối của tập phim này, Nguyễn Thành Luân đã đặt vòng hoa trước mộ ông Ngô Đình Nhu và nói, “dù sao, tôi cũng đã mất đi một đối thủ tầm cỡ, chúc anh yên nghỉ”.

Ngày hôm nay, những người yêu điện ảnh Việt cũng đang đặt một vòng hoa (dù là trong tâm tưởng) để tưởng nhớ về một nam diễn viên tầm cỡ, người trở thành một trong những biểu tượng của điện ảnh Việt mà chúng ta khó tìm thấy người thứ hai.

Mong ông yên nghỉ, Nguyễn Chánh Tín.

Nguồn Fb: Le Hong Lam

Lấy mã  bảo vệ mới
Tắt
Telex
Vni


Trailer phim: Liên hoan phim quốc tế Hà Nội IV

Lịch chiếu phim