Loading ...


Điện ảnh thế giới
Thế giới hư ảo nhưng toan tính trong Vô Ảnh
Chủ nhật, 05/05/2019 - 15:27
Shadow (Tạm dịch: Vô ảnh) là bộ phim tập hợp tất cả những gì mà khán giả yêu thích nhất trong các phim lịch sử trước đây của Trương Nghệ Mưu.

Dù không phải một bộ phim thành công quá lớn về mặt thương mại, nhưng Vô ảnh đã nhận được những phản hồi tích cực của giới phê bình.

 

 

Trương Nghệ Mưu giành giải Đạo diễn cho phim Vô ảnh (Shadow)

tại giải Kim Mã, Đài Loan năm 2018

 

Tờ The Hollywood Reporter nhận định Vô ảnh là bộ phim đẹp nhất của Trương Nghệ Mưu với cảm hứng độc đáo từ biểu tượng âm - dương và những bức thủy mặc của Trung Quốc. Bộ phim đạt số điểm 92% trên Rotten Tomatoes và 88% trên Metascore. Tại giải thưởng điện ảnh Kim Mã 2018, bộ phim cũng giành được 4 giải thưởng trên 12 đề cử, trong đó có giải Đạo diễn xuất sắc cho Trương Nghệ Mưu.

 

Kinh Châu Truyện hay Trương Nghệ Mưu Truyện

 

Đại Đô Đốc của Bái quốc là Tử Ngu (Đặng Siêu), một vị tướng được kính trọng nhất Bái quốc, không chịu được cảnh nhẫn nhục của vua, đã lặng lẽ đến Cảnh Châu khai chiến với Dương tướng quốc và bị thương nặng. Ông ta phải ẩn thân trong bóng tối và sử dụng một “Ảnh tử” (Shadow) có tên là Cảnh Châu để tiếp tục thực thi nhiệm vụ của mình…

 

 

Kịch bản gốc của bộ phim có tên là “Kinh Châu Truyện”, lấy bối cảnh thời kỳ Tam Quốc của Trung Hoa. Vì vậy, Tử Ngu hay Ảnh Tử, trong kịch bản gốc chính là Chu Du. Viên đại tướng của nước Viêm đối địch Dương Thương là Quan Vũ. Và vị vua đầy toan tính của nước Bái chính là Ngô Vương Tôn Quyền. Tuy vậy, qua bàn tay của Trương Nghệ Mưu, bối cảnh phim dường như không còn nhiều liên quan đến lịch sử nữa, phải chăng, đây là ý đồ nghệ thuật của vị đạo diễn tài năng này?

Đổi tên nhân vật là bước đầu để biến một câu chuyện đậm chất lịch sử “Kinh Châu Truyện” trở thành một câu chuyện đậm chất kỳ ảo, nơi mà Trương Nghệ Mưu có thể thỏa sức sáng tạo và đặt ra những luật lệ cho riêng thế giới của ông. Điều này giải thích cho lý do vì sao trời mưa 7 ngày không dứt, trang phục của nhân vật và toàn bộ bối cảnh phim chỉ có hai màu trắng - đen, cổng thành Cảnh Châu nằm treo leo giữa hai vách đá như trong một câu chuyện thần thoại, hay vũ khí “Bái Cơ” kỳ diệu có sức mạnh vô song đến lạ thường.

Thứ duy nhất Trương Nghệ Mưu giữ lại trong thế giới này, chính là lòng người. Lòng người ở đây chỉ toàn những mưu mô, tính toán, nơi tình yêu và sự tử tế chỉ xuất hiện le lói rồi lại bị bóp nghẹt ngay trong thời kỳ nội chiến loạn lạc.

 

Mượn thiên nhiên để diễn tả những điều khó nói

 

Trong thế giới kỳ ảo của Vô Ảnh, những cơn mưa rào xuất hiện xuyên suốt cả bộ phim. Mưa, về mặt hình ảnh, vừa khiến cho những thế võ trở nên mềm mại, uyển chuyển, vừa khiến cho những trận đánh trở nên hùng vĩ và bi tráng. Những cảnh mưa trong Vô Ảnh không khỏi khiến khán giả liên tưởng đến trận so tài giữa Vô Danh và Trường Không trong bộ phim Anh Hùng của Trương Nghệ Mưu vào năm 2002.

 

 

Cơn mưa trở thành một yếu tố then chốt trong cả bộ phim mà nếu không có, bộ phim sẽ mất đi 7 phần hay. Mưa tạo nên một không gian ảm đạm và báo trước một cái kết bi kịch. Đồng thời, mưa là hình ảnh ẩn dụ cho sự hồi hộp của những kẻ toan tính, chờ đợi đến nước cờ cuối cùng; cũng là đại diện cho cảm xúc hỗn loạn của Ảnh Tử và Tiểu Ngải, khi phải đưa ra lựa chọn cho riêng mình.

Thủ pháp mượn tự nhiên để thể hiện những điều không thể đã được đạo diễn huyền thoại người Nhật Akira Kurosawa sử dụng khéo léo trong đa số tác phẩm kinh điển của mình. Thế nhưng, dưới thời đại điện ảnh của Trương Nghệ Mưu, thủ pháp này được nâng tầm cao hơn, khi ông vẫn sử dụng thiên nhiên (mưa) nhưng lại diễn tả song hành hai dòng cảm xúc đối lập, xuyên suốt chiều dài bộ phim thay vì chỉ trong một phân cảnh như vị tiền bối Akira.

 

 

Một chi tiết được nhắc nhiều trong nửa đầu bộ phim là hình ảnh thái cực đồ, thể hiện qua màu sắc tổng thể của Vô Ảnh; qua lời thoại của các nhân vật khi nói về sự cân bằng âm - dương; và qua hình ảnh sàn đấu mô phỏng thái cực đồ mà Tử Ngu xây dựng.

Tuy nhiên, chi tiết này đối với cá nhân người viết chỉ là cách Trương Nghệ Mưu cố gắng đưa văn hóa Trung Hoa lên màn ảnh, để thỏa mãn khán giả phương Đông hay gây tò mò với khán giả phương Tây. Việc âm dương hòa hợp giúp Ảnh Tử đánh bại Dương Thương, nhưng kể từ đó, hình ảnh này cũng biến mất khỏi mạch truyện một cách chóng vánh, giống như vai trò của người phụ nữ lẽ ra phải quan trọng nhưng thực chất lại rất mờ nhạt, đặc biệt là ở nửa sau của bộ phim.

 

Kịch bản không đóng vai trò then chốt

 

 

Xem Vô ảnh, ta không thể không nghĩ đến những vở bi kịch với nhiều thủ đoạn của Shakespeare. Tuy nhiên, cách xây dựng nhân vật dù được trau chuốt kỹ càng vẫn không tránh khỏi phi logic. Ảnh Tử với võ thuật cao cường, lại thất bại trước những tên kiếm khách vô danh và được cứu bởi một tên thích khách khác. Tử Ngu được khắc họa qua lời thoại của các nhân vật khác là một người tính toán và thèm khát quyền lực nơi ngai vàng, nhưng bản thân nhân vật này lại cực kỳ kiêu căng và ngạo mạn, không giống một “Bố già” điều khiển thế lực ngầm trong phim. Điều này càng rõ ràng hơn khi so sánh hắn ta với chính bản sao: Ảnh Tử - một người luôn bình tĩnh và biết cách tiết chế cảm xúc hoàn hảo. Ngay cả nhân vật được xây dựng mưu mô nhất bộ phim là Vua Phái Lương, đến cuối lại chủ quan chỉ phái ba tên lính quèn đến bắt Tử Ngu- người có võ nghệ giỏi nhất nước Bái.

Âm nhạc của bộ phim sử dụng tiếng đàn thập lục và sáo, kết hợp với tiếng mưa ảm đạm, chỉ dừng lại ở hai khúc đầu - kết tương ứng của bộ phim, khi Tiểu Ngải đứng sau cánh cửa, nhìn thấy hết sự biến chuyển trong tính cách của Ảnh Tử và đứng trước lựa chọn khó khăn: Tố cáo hay chấp nhận.

 

 

Vô ảnh thể hiện sâu sắc tư tưởng “nam trị” trong thời đại phong kiến Trung Hoa, mà ở đó, quẻ bói của Tiểu Ngải đã nói: “Quẻ này chí nhân chí cường, không có vị trí của nữ nhân.” Nhưng chính những bậc quân tử khi bước vào bàn cờ của mình, thì cũng đồng nghĩa với việc trở thành quân cờ cho những bàn cờ khác, như vua Phái Lương đã nói: “Hư hư thực thực, cuộc đời này giống như một bàn cờ, vậy ai sẽ là quân cờ?”

Có thể nói,Vô ảnh là bộ phim đẹp nhất của Trương Nghệ Mưu từ trước đến giờ và khi kết hợp với plot twist (sự bất ngờ ở phút cuối), bộ phim đã được nâng tầm hẳn so với Anh HùngHoàng kim giáp. Vì thế, đâycó thể sẽ là phim hay nhất trong dòng phim lịch sử của vị đạo diễn họ Trương tài ba này.

Phim dài 121 phút, đang chiếu tại các cụm rạp ở Việt Nam và không dành cho người dưới 18 tuổi./.

 

 

 

Phùng Minh Châu
Lấy mã  bảo vệ mới
Tắt
Telex
Vni


Trailer phim: Liên hoan phim quốc tế Hà Nội IV

Lịch chiếu phim