Loading ...


Chân dung
Đạo diễn Trần Quang Vinh: “Một mình đạo diễn không thể làm nên một bộ phim!”
Thứ 2, 23/06/2014 - 23:14
Tốt nghiệp khoa Đạo diễn và khoa Quay phim ở Đại học Sân khấu - Điện ảnh HN, Trần Quang Vinh được biết đến với vai trò là nhà quay phim trước khi bắt tay vào làm đạo diễn với những bộ phim cộng tác: phim Công dân tập thể (đồng đạo diễn với Vũ Trường Khoa), Nếu chỉ là giấc mơ (đồng đạo diễn với Nguyễn Tiến Dũng). Với Gái già xì tin, anh đã có bộ phim truyền hình dài tập đầu tay của mình. Anh trò chuyện với Điện ảnh Việt Nam.

Với tư cách là một đạo diễn, anh đánh giá ra sao về mặt bằng phim truyền hình hiện nay, khi VFC đang rất có ý thức đầu tư cho phim về mọi mặt nhằm nâng cao chất lượng?

 VFC đã rất cố gắng trong việc nâng cao chất lượng phim bằng nhiều biện pháp, trong đó có các việc hợp tác với nước ngoài để làm phim. Ngoài việc cộng tác với Nhật Bản làm phim Người cộng sự, sắp tới VFC còn cộng tác làm phim với Hàn Quốc. Đương nhiên, đổi mới phải đồng bộ từ nội dung lẫn cách thể hiện, thiết bị máy móc và đặc biệt ngay từ khâu đầu tiên là kịch bản. Hy vọng tất cả sẽ như một làn gió mới, góp phần đổi mới cho phim truyền hình.





Cảnh phim Gái già xì tin .

Ở góc độ người làm nghề, bản thân anh đã có những đổi mới gì?

Với người làm nghề lại càng phải nỗ lực. Đối với một đạo diễn thì phim không phải là trò chơi, mà như xương máu của mình. Bởi vậy mà mỗi khi nhận làm một bộ phim, đạo diễn nào cũng có ít nhiều áp lực, kể cả lâu năm trong nghề. Với tôi thì áp lực lớn nhất khi làm phim chính là phải thành công. Muốn thành công, đương nhiên phải đi tìm cái mới. Với tôi thì cái mới đến từ việc có một kịch bản hay, độc đáo, sau đó là khâu casting và đặc biệt đề cao yếu tố hài hước, dí dỏm trong các tình huống, nhất là thoại. 

Anh rút ra được những kinh nghiệm gì qua “Gái già xì tin” - bộ phim truyền hình dài tập đầu tiên anh một mình trong vai trò đạo diễn?

Khi làm phim, việc đầu tiên phải xác định đối tượng khán giả mà anh muốn hướng tới, từ đó sẽ làm một bộ phim phù hợp với đối tượng này. Tôi xác định khán giả của tôi sẽ là thanh niên và trung niên, đặc biệt những người yêu thích phim tâm lý xã hội nhẹ nhàng. Nhưng tôi cũng nhận ra rằng, tạo ra một bộ phim tình cảm nhẹ nhàng hoàn toàn không phải dễ, phim hành động trinh thám có khi lại còn dễ hơn.

Việc chuyển thể kịch bản từ một cuốn tiểu thuyết ăn khách có mang lại nhiều thuận lợi cho bộ phim không?

  Tiểu thuyết là một dạng văn bản, còn lên phim lại hoàn toàn khác. Đương nhiên việc tiểu thuyết thành công, được nhiều độc giả yêu thích cũng là một thuận lợi cho những người làm phim. Nhưng mặt khác đây cũng là thách thức cho họ, vì khán giả sẽ so sánh với tiểu thuyết trong hình dung của họ. Tiểu thuyết Gái già xì tin có cách viết rất mới, đọc nhẹ nhàng, các tình huống không éo le giằng xé, tuy không có hành động rượt đuổi nhưng các bạn trẻ sẽ thích.




Cảnh phim Những công dân tập thể .

Khi casting, nhiều đạo diễn thích chọn các diễn viên trẻ và là những gương mặt mới, bản thân anh khi chọn diễn viên anh chọn họ vì ngoại hình ăn vai hay theo năng lực diễn xuất?

Khi đã nhắc đến diễn viên người ta thường nhắc đến hai yếu tố thanh và sắc, đã là diễn viên là phải đẹp, diễn xuất thì đương nhiên phải phù hợp với khả năng diễn của diễn viên. Casting luôn là giai đoạn rất mệt mỏi, diễn ra rất nhiều ngày để chọn ra được những diễn viên phù hợp với nhân vật. Đương nhiên, lúc đầu diễn viên có thể chưa hoàn hảo, chưa được như kỳ vọng nhưng việc của đạo diễn chính là uốn nắn làm sao để diễn viên diễn cho đạt, cho phù hợp với vai diễn.

 Dường như có một công thức thường được áp dụng trong phim truyền hình, khi các đạo diễn thường chọn một vài diễn viên gạo cội đóng cùng với dàn diễn viên trẻ để “nâng tầm” họ lên. Việc này xuất phát từ nguyên nhân vì muốn “làm mới” cho bộ phim của mình, các đạo diễn thường chọn diễn viên trẻ, nhưng họ hầu hết mới chỉ có hình thức ưa nhìn mà chưa hề có kinh nghiệm diễn xuất?

Theo tôi thì không hề có công thức ấy, vì khâu chọn diễn viên hoàn toàn theo yêu cẩu của kịch bản. Nếu cần có người bà, hoặc người cha, người mẹ của nhân vật, đương nhiên phải là những diễn viên có tuổi. Có thể có những diễn viên lớn tuổi nhưng chưa chắc đã diễn tốt nhưng cũng có những diễn viên trẻ diễn xuất rất tốt.

Vậy theo anh, có công thức nào để đảm bảo cho một bộ phim thành công hay không?  

Những công thức của Hollywood thường áp dụng là công thức của một phim điện ảnh, truyền hình hoàn toàn khác, nó là chương hồi, hết tập này sang tập khác. Ở mỗi tập đều giải quyết những mâu thuẫn khác nhau, không phải là như phim điện ảnh giải quyết mọi chuyện chỉ trong vòng hơn 1 giờ đồng hồ, nếu không có những tình tiết được đẩy lên thì không thể giữ chân khán giả. Trong phim truyền hình, mỗi tập là để giải quyết một tình huống khác nhau và để gieo một tình huống nào đó cho người xem buộc phải xem tập sau. Thật ra mỗi mô - típ của bộ phim sẽ do gu của từng đạo diễn họ nghĩ ra là phải giải quyết thế nào, chứ hoàn toàn không có công thức nào nhất định hoặc quy định cứng nhắc.




Đạo diễn Trần Quang Vinh (đứng thứ 2 từ phải sang) và các diễn viên trong phim Gái già xì tin

Anh có mơ ước làm một bộ phim điện ảnh?

Đến bây giờ thì điện ảnh và truyền hình ranh giới của nó cũng mờ dần, có những nước người ta còn gọi chung là điện ảnh truyền hình. Điện ảnh và truyền hình có những niêm luật khác nhau nhưng cùng là nghề đạo diễn, chỉ khác là ở điện ảnh quy định 90 hoặc 120 phút là phải giải quyết xong tình huống ấy, câu chuyện ấy, truyền hình thì có thể lên tới vài trăm tập. Muốn làm phim điện ảnh thực ra phải có điều kiện, nhà sản xuất có thuê mình mới có cơ hội làm, vì điện ảnh chính là kinh doanh, người ta phải thu lãi nên phải tìm đến một người mà họ chắc chắn sẽ giúp mình thu lãi.

 Trong số những bộ phim đã làm, anh hài lòng với phim nào nhất?

Những công dân tập thể là phim tôi hài lòng hơn cả, phim đã tạo được hiệu ứng xã hội nhất định khi nó “rất đời”, khiến mọi người cảm thấy như chuyện của mình, của hàng xóm mình với nhiều tình tiết chân thật không khiên cưỡng. Mỗi nhân vật trong phim đều có tạo hình riêng với những cá tính độc đáo, vừa quen thân lại vửa rất điển hình. Bản thân mỗi diễn viên cũng tự sáng tạo từ cách hóa trang, phục trang đến cá tính nhân vật. Thành công của phim này là một minh chứng, làm phim là sáng tác tập thể, một mình đạo diễn không thể làm nên cả một bộ phim.

An Khê
Lấy mã  bảo vệ mới
Tắt
Telex
Vni


Trailer phim: Liên hoan phim quốc tế Hà Nội IV

Lịch chiếu phim